nh dAnh yE^u cO' phAi hOk nhy? ... uKm dU'ng rO^`i anh dAng yE^u em ...!!
NhU*ng tAi (*) anh vA^~n thA^'y mY`nh cO^ dOn ..cO' lE~ tai anh wA" nhO' em ... nhUng bai viE^'t vuA` wA chA('c lA`m em buO^`n nhiE^`u lA('m ..nhUng hA~y thO^ng cA?m chO anh .. Anh viE^'t Cu~ng chy? dE^? nhA('c lA.i nhU*~ng hO^`i u"c cu~ .. vA` dE^? em hiE^?u sA^u hO*n vE^` cOn nG` aNh vA` vE^` wA' khU*' Of anh ...!
nh yE^u em nhiE^`m lA('m.. khY cO dO*n anh chY muO^'n cO' em O*? bE^n my`nh dE^? chE trO*? chO anh ..
Anh nhớ mãi ánh mắt em hiền hòa, bản tay em mềm mại, nhớ nét buồn lúc nào cũng phảng phất trên gương mặt thiên thần. Nhớ một ngày nào đó, rất gần thôi nhưng lại quá xa xôi - những ngày Anh còn có em trong đời... !Em đến với Anh vào những ngày cuối cùng của mùa thu, nhẹ nhàng và bất ngờ như làn gió thoảng qua.
Em à, cũng từ khi ấy, một kẻ chẳng bao giờ yêu thương một cô gái nào, một kẻ chẳng khi nào mơ mộng đến việc chung sống trọn đời bên ai đó như Anh lại ước mơ về một mái ấm gia đình. Mơ về một cuộc sống bình yên bên người mà Anh yêu thương hơn chính bản thân mình. Người ấy sẽ cùng cười với Anh, làm dịu đi những lo âu của Anh, người ấy sẽ thử thách những giời hạn của Anh, dạy cho Anh khám phá chính bản thân mình... Người ấy cũng sẽ là người con gái yêu Anh bằng tất cả trái tim. Và còn một mơ ước nữa, em biết không? Ước gì người con gái ấy là em.
Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.
Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.
Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.
Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.
Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.
Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong Blog này đều là "Anh yêu em", nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc Blog anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em là xOmChjp. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.
NhU*ng tAi (*) anh vA^~n thA^'y mY`nh cO^ dOn ..cO' lE~ tai anh wA" nhO' em ... nhUng bai viE^'t vuA` wA chA('c lA`m em buO^`n nhiE^`u lA('m ..nhUng hA~y thO^ng cA?m chO anh .. Anh viE^'t Cu~ng chy? dE^? nhA('c lA.i nhU*~ng hO^`i u"c cu~ .. vA` dE^? em hiE^?u sA^u hO*n vE^` cOn nG` aNh vA` vE^` wA' khU*' Of anh ...!
nh yE^u em nhiE^`m lA('m.. khY cO dO*n anh chY muO^'n cO' em O*? bE^n my`nh dE^? chE trO*? chO anh ..
Anh nhớ mãi ánh mắt em hiền hòa, bản tay em mềm mại, nhớ nét buồn lúc nào cũng phảng phất trên gương mặt thiên thần. Nhớ một ngày nào đó, rất gần thôi nhưng lại quá xa xôi - những ngày Anh còn có em trong đời... !Em đến với Anh vào những ngày cuối cùng của mùa thu, nhẹ nhàng và bất ngờ như làn gió thoảng qua.
Em à, cũng từ khi ấy, một kẻ chẳng bao giờ yêu thương một cô gái nào, một kẻ chẳng khi nào mơ mộng đến việc chung sống trọn đời bên ai đó như Anh lại ước mơ về một mái ấm gia đình. Mơ về một cuộc sống bình yên bên người mà Anh yêu thương hơn chính bản thân mình. Người ấy sẽ cùng cười với Anh, làm dịu đi những lo âu của Anh, người ấy sẽ thử thách những giời hạn của Anh, dạy cho Anh khám phá chính bản thân mình... Người ấy cũng sẽ là người con gái yêu Anh bằng tất cả trái tim. Và còn một mơ ước nữa, em biết không? Ước gì người con gái ấy là em.
Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.
Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.
Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.
Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.
Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.
Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong Blog này đều là "Anh yêu em", nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc Blog anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em là xOmChjp. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.